#40231: Sinh ra trong một gia đình nghèo đói, tôi đã ăn luôn cả "giấc mơ".
Ngày còn ngồi trên ghế nhà trường, tôi từng tin vào những câu nói rất đẹp: “Hãy theo đuổi ước mơ, thành công sẽ theo đuổi bạn.” Khi ấy, tôi cũng như bao người trẻ khác – tin rằng chỉ cần đủ cố gắng, mọi thứ rồi sẽ thành.
Nhưng rồi cuộc đời dạy tôi một bài học rất khác: có những người, ngay từ điểm xuất phát đã phải gồng mình chỉ để không bị tụt lại phía sau.
Tôi là thế hệ 9x đời đầu, lớn lên trong những năm tháng mà cái nghèo vẫn còn hiện hữu rõ rệt. Bữa cơm nhiều khi chỉ mong đủ no. Bố mẹ tôi làm nông, từng thử buôn bán để đổi đời, nhưng không may mắn. Sau tất cả, họ chọn sự an phận – không phải vì không muốn vươn lên, mà vì đã quá mệt mỏi để tiếp tục đánh cược.
Tuổi thơ tôi là những ngày chăn trâu, cắt cỏ, chân lấm tay bùn. Nhưng cũng chính từ những ngày tháng đó, tôi nuôi trong mình một ước mơ rất khác: được bước ra khỏi cuộc sống ấy.
Lên cấp 3, tôi thi học sinh giỏi Tin học của trường. Không có tiền đi học thêm, không có máy tính để tự học như bạn bè, nhưng tôi vẫn được thầy cô đánh giá cao. Khi đó, tôi đã tin rằng mình có thể trở thành một kỹ sư công nghệ thông tin.
Tôi đã từng ở rất gần giấc mơ của mình.
Nhưng rồi, tôi buộc phải quay lưng lại với nó.
Gia đình không đủ điều kiện để tôi theo học ở thành phố lớn. Tôi chọn học sư phạm – không phải vì đam mê, mà vì đó là con đường ít tốn kém nhất: được miễn học phí, chi phí sinh hoạt cũng nhẹ hơn.
Quyết định ấy, nhìn thì hợp lý. Nhưng chỉ tôi mới hiểu, đó là lần đầu tiên trong đời, tôi phải tự tay gấp lại giấc mơ của mình.
Những năm tháng sinh viên trôi qua trong lặng lẽ. Không có những trải nghiệm rực rỡ, chỉ có nỗi lo cơm áo luôn thường trực. Tôi cố gắng, kiên trì, và rồi cũng ra trường, có việc làm, có thu nhập ổn định. Mọi thứ dần tốt hơn.
Chỉ có một điều không thay đổi: đó không phải là cuộc sống tôi từng mơ.
Tôi đi dạy. Tôi làm tốt công việc của mình. Tôi có trách nhiệm với học sinh, với nhà trường, với xã hội. Nhưng sâu bên trong, luôn có một khoảng lặng mà tôi không thể gọi tên – một cảm giác rằng mình đang sống cuộc đời “đúng”, nhưng không phải cuộc đời “muốn”.
Đã có lúc tôi nghĩ đến việc bắt đầu lại. Nhưng rồi nhìn vào tiền học, tiền ăn, chi phí gia đình… tôi hiểu rằng mình không có quyền dừng lại. Và thế là tôi tiếp tục.
Tiếp tục sống, tiếp tục làm việc, tiếp tục trưởng thành… trên con đường mà mình không hề chọn từ đầu.
Có lẽ, cuộc đời này không phải ai cũng có cơ hội theo đuổi ước mơ. Có những người, phải ưu tiên sống trước khi được mơ.
Nhưng sâu trong lòng, tôi vẫn giữ lại một phần rất nhỏ của giấc mơ năm ấy.
Tôi không biết tương lai sẽ ra sao. Nhưng tôi hy vọng, sẽ có một ngày nào đó… khi gánh nặng cơm áo không còn đè lên vai, tôi có thể cho phép mình sống một lần – thật sự sống – với điều mà trái tim đã từng lựa chọn.
Dù chỉ một lần thôi, cũng được. 9x ơi, các bạn sao rồi???
12:46 09/04/2026